^ Back to Top
Thứ Bảy, Tháng Mười Hai - 03/12/2016

Chuyện tình éo le của cặp đôi Kinh tế yêu nhau không đến được với nhau

Mai Phương | 17/10/16 16:05
Chỉ vì sự phản đối của gia đình, cặp đôi trẻ đành phải nói lời từ biệt khi tình cảm đang ở thời điểm đẹp nhất.

4 năm đại học, cặp đôi yêu nhau bằng tình cảm chân thành và mãnh liệt nhất, cùng trải qua biết bao cung bậc cảm xúc. Là người hòa nhã, lễ phép, chàng trai nhanh chóng nhận được sự quý mến từ mẹ người yêu. Những tưởng một đám cưới hạnh phúc sẽ là cái kết ngọt ngào cho chuyện tình lãng mạn của cặp đôi trẻ. Nhưng cuộc đời lắm éo le, chính vì lợi ích gia đình, bố cô gái thẳng tay ngăn cấm đôi trẻ.

Sau khi biết con gái vẫn còn hẹn hò với chàng trai, ông đã thuê người đánh đập chàng trai dã man. Vì quá thương và lo cho người yêu, cô gái ngậm ngùi buông lời chia tay chàng trai. Tuy nhiên bằng tình cảm chân thành, luôn hướng về nhau, cả hai vẫn thường xuyên nhắn tin, hỏi thăm nhau. Trong ngày lễ đính hôn của mình cô gái cũng không quên mời người yêu cũ đến. 

Cặp đôi đang hạnh phúc trong tình yêu thì phải nói lời chia tay vì sự ngăn cấm của gia đình. (Ảnh minh họa)

Tạm gác những cảm xúc của mình trong một ngăn riêng, chàng trai đến dự như để chúc phúc và như để chứng kiến, để chắc chắn người thương của mình “yên bề gia thất”.

Tuy nhiên, trong buổi hôn lễ, một bầu trời kỉ niệm của cặp đôi lại ùa về khiến anh bỗng chốc yếu lòng và hối hận vì đánh mất cô gái. Anh xót xa cho chính mình và cũng đồng cảm cho cô gái, tuy không thể nắm tay nhau đi đến cuối con đường nhưng khi buông tay nhau ra, cả hai vẫn luôn hướng về nhau, mong cho nhau được hạnh phúc. Tình cảm quá đẹp của cả hai nhanh chóng chạm vào trái tim của nhiều người, "gây bão" mạng.

Chúng tôi xin trích nguyên dòng tâm sự đầy xót xa và chân thành của chàng cựu sinh viên Kinh tế:

Hà Nội... 23h 06-10-2016.

Hôm nay anh vừa đi dự đám hỏi của người yêu cũ 4 năm của anh. Cô ấy hôm nay đính hôn, 12-11 là cưới. Sẵn có chút men trong người nên anh muốn trải lòng với mọi người cho khuây khỏa.

Chào mọi người, anh là cựu sinh viên NEU, anh học k51. Anh không đẹp trai lắm nhưng được cái cao ráo, mặt hiền lành và tính tình vui vẻ nên mọi người trong công ty cũng quý anh. Cô ấy học k55 của trường mình luôn. Anh và cô ấy yêu nhau đã được 4 năm và chia tay là tháng 6 năm ngoái.

Từ lúc yêu nhau, anh và cô ấy rất hợp nhau về mọi mặt, từ tính cách, cuộc sống, suy nghĩ... mọi thứ như được sắp đặt anh và cô ấy như một cặp trời sinh. Tình yêu cứ trong sáng diễn ra trong những năm anh học đại học và ra trường. 

Vì nhà cô ấy ở Hà Nội nên anh cũng được cô ấy dẫn về nhà ra mắt gia đình. Anh có được ở lại ăn cơm vài lần rồi. Mẹ cô ấy thì rất quý anh, luôn niềm nở chào đón, hỏi han anh các thứ giống như con cháu trong nhà. Còn bố cô ấy thì anh chỉ mới gặp 1 lần, vì cô ấy bảo bố làm giám đốc nên toàn ăn ở ngoài, ít khi về ăn cơm với gia đình lắm.

Anh thì được mẹ cô ấy quý nên càng yên tâm. Mỗi dịp lễ tết cũng quà cáp đầy đủ tặng mẹ vợ tương lai. Anh ra trường và đi làm ở 1 công ty nước ngoài, lương tháng cũng hơn 15 triệu, dành dụm cộng với xin bố mẹ ở quê cũng mua được một căn chung cư nhỏ ở Hà Nội. Định bụng đợi cô ấy học xong nốt năm nay rồi xin hỏi cưới. Nhưng rồi, cuộc sống chả nói trước được điều gì, giờ người cô ấy lấy làm chồng lại không phải là anh.

Trước đây, khi chưa trải qua thì anh chỉ nghĩ là chuyện các gia đình gả con cho nhau để thúc đẩy công việc làm ăn hay là hợp tác chỉ có ở trong phim, trong truyện ngôn tình mà mọi người hay đọc. Nhưng không, nó lại xảy ra với chính anh.

Bố cô ấy làm giám đốc công ty xây dựng, vì muốn hợp tác với đối tác mà đã bắt cô ấy lấy con trai của đối tác. Cô ấy dù không muốn nhưng không thể cãi lời của bố mẹ được.

Mẹ cô ấy có nói chuyện với anh, bà rất thương anh, từ lâu đã coi anh như con cháu trong nhà, nhưng rồi bà cũng xin lỗi, vì gia đình bà không thể làm khác được.

Anh và cô ấy rất bướng, cả 2 đều không muốn như vậy, vẫn lén lút yêu nhau giấu gia đình hơn 4 tháng. Thế rồi, một lần cả hai đứa đang đi chơi Hồ Tây, anh và cô ấy bị chặn đánh. 6 thằng lao vào đánh anh nhừ tử, anh gãy tay và phải nằm viện 1 tuần. Sau đấy mới biết là do bố cô ấy sai người làm vậy. Thấy anh như vậy, cô ấy sợ nên đã quyết định nói lời chia tay với anh. Anh có níu kéo như thế nào cũng không được. Và rồi bọn anh chia tay. đến bây giờ là được 1 năm 4 tháng rồi.

Sau chia tay, bọn anh vẫn qua lại bình thường như bạn bè. Cô ấy thì có chồng sắp cưới đưa đón nên bọn anh cũng hạn chế ít gặp nhau. Nhưng vẫn nói chuyện, hỏi han về nhau bình thường. Trong thâm tâm của anh vẫn không thể quên được cô ấy, lúc nào cũng mặc định đây vẫn là người yêu của mình.

Hôm thứ 2 vừa rồi, cô ấy có gọi mời anh đến dự lễ đính hôn tại gia của cô ấy. Cả mẹ cô ấy cũng mong gặp anh nữa nên là muốn mời anh đến. Biết là sẽ buồn nhưng hôm nay anh vẫn đi, đến vẫn tươi cười, bắt tay chú rể và mọi người trong gia đình với tư cách là bạn thân của cô ấy. Nhìn cô ấy tươi cười nhưng trong mắt vẫn đượm buồn, lúc bắt tay nhau 2 đứa còn rất e ngại lại khiến anh càng thêm đau lòng. Giá như anh đủ dũng cảm để vượt qua tất cả, kéo cô ấy cùng chạy trốn thì như thế nào nhỉ?

Anh chỉ ngồi ở đó 1 tí rồi xin phép mẹ cô ấy ra về. Lúc chào anh bà còn xin lỗi anh một lần nữa... tự nhiên lại cảm thấy thương cho cô ấy, thương cho cả mẹ cô ấy nữa.

Ra về cứ đi lang thang, rồi gọi mấy thằng bạn từ thời đại học ra làm vài chén, ngồi tâm sự với chúng nó. Càng uống lại càng nhớ cô ấy. Tuy cả 2 không phải tình đầu của nhau nhưng cả thời thanh xuân đều dành cho nhau, đáng tiếc chứ.

Dù sao mọi chuyện cũng đã rồi, anh chỉ mong cô ấy hạnh phúc, chỉ mong cô ấy luôn luôn khỏe mạnh, vui vẻ. Để anh cảm thấy ít ra mình buông tay là đúng. 
Chúc em hạnh phúc!

Có thể bạn quan tâm