Tất cả Mốt

Quách Đắc Thắng: 'Thời trang mà, muốn cách mạng thì phải đổ máu thôi'

She 15/06/17 12:00

Thời trang, kẻ lạnh lùng nhưng không tuyệt đường đối với người có đam mê.

Quách Đắc Thắng

Sinh viên năm 4 trường Đại Học Văn Lang
Từng đoạt giải Nhất Stylist trong chương trình "Một ngày mới" của Yeah1 TV (2013)
Tham gia chương trình "Ước mơ cùng Yan" với tư cách nhà thiết kế (2013)
Xuất hiện trong mục New Face của tạp chí Harper's Bazaar (7/2016)
Thiết kế phục trang phim "Vợ Ba" của đạo diễn Nguyễn Phương Anh
Từng tham gia vào đội ngũ thiết kế của các tuần lễ thời trang lớn tại Việt Nam.

Tôi trò chuyện cùng Thắng trong một ngày Sài Gòn vào mùa mưa dai dẳng, đây cũng là thời điểm anh bạn này vừa hoàn thành xong đồ án tốt nghiệp nghành thiết kế thời trang của mình. Cái dáng dấp này có lẽ không quá xa lạ với những người trong nghề, lại càng quá đỗi thân quen với thầy cô và các bạn sinh viên của trường Đại học Văn Lang.

May mắn khi là người có mặt để xem buổi bảo vệ đồ án cuối cùng của Thắng, tôi thực sự muốn hiểu thêm về con người đó, người nhìn vào đã thấy dành trọn trái tim mình cho thời trang.

Chào Thắng, được biết Thắng vừa kết thúc chương trình đại học của mình, vậy nhìn lại chặng đường mình đã đi qua suốt thời gian đó Thắng cảm thấy như thế nào?

Chắc chắn ai cũng sẽ có một khoảng thời gian gọi là giai đoạn ghi dấu trong cuộc đời, và Thắng nghĩ giai đoạn đấy đối với Thắng quãng thời gian là sinh viên tại Đại học Văn Lang. Mình đi học 4 năm, bảo lưu một năm vì muốn định hình lại bản thân và tìm thêm một số tiền để đầu tư vào đồ án tốt nghiệp.

5 năm cho tất cả, mình có thể ngắn gọn định nghĩa nó như vậy, 5 năm sống với đam mê,mình biết mình muốn gì, cần gì và khát khao những gì và mọi thứ trở nên rõ ràng hơn với Thắng ở thời gian đó. Thắng nghĩ mình đã có 5 năm tuyệt nhất của tuổi trẻ!

Khi đến với thời trang Thắng có 1 tâm niệm hay nói cách khác, thời trang đối với bản thân Thắng chúng như thế nào?

Có chứ! Những ai đã quyết định đi theo con đường nghệ thuật đều mang cho mình những tâm niệm mà mình nghĩ ở mỗi cá nhân mỗi khác nhau, không ai giống ai hoàn toàn.

Riêng Thắng, Thắng đã thay đổi ý kiến cá nhân rất nhiều về thời trang từ khi mình vào đại học. Cho đến thời điểm hiện tại, mình thấy rằng, thời trang không có đúng, sai hay chuẩn mực nhất định, nó là một sự không hoàn hảo, bất toàn và riêng biệt.

Bản chất của thời trang cũng có nhiều khía cạnh mang tính chủ quan mà đôi khi chỉ có nhà thiết kế mới hiểu. Chúng ta cũng nên nhìn được điều đó, khoan hẳn kết luận sớm dành cho thời trang, vì đối với hôm nay nó có thể không đúng, không đẹp, nhưng cũng rất có thể nó sẽ là một chuẩn mực, một thước đo về sau. Thời trang mà, muốn cách mạng thì phải đổ máu thôi. (cười)

Nói về đồ án tốt nghiệp lần này, ý tưởng của bạn trong BST này là gì ? Và cơ duyên nào để Thắng chọn chúng?

Về đồ án tốt nghiệp lần này, thì thật sự ý tưởng đến với mình từ phút 90. Gần như mình đã bỏ cuộc lúc đó.

Đầu tiên, là thời gian đi công tác ở Ninh Bình mình lấy ý tưởng từ những sinh vật trong suốt, phát triển trên nền chất liệu silicon đã làm trước đó, nhưng vì thời gian hạn hẹp và độ rủi ro cao nên mình đã bỏ ý tưởng này. Ngoài ra, yếu tố câu chuyện ở mỗi BST cũng rất quan trọng, Thắng không thể làm một BST với đúng một hình ảnh trong suốt như vậy mà không có ý nghĩa gì bên trong.

Thứ 2, khi nhìn lại một lần nữa sở trường của mình, đó là khả năng tích hợp hình ảnh tạo dựng nên một concept và yếu tố TÂM THẦN là một trong những điều anh cực kì hứng thú, nên mình chọn HỘI CHỨNG ĐA NHÂN CÁCH làm đề tài, nhưng một lần nữa, câu chuyện của bản thân vẫn chưa mang lại một sự thuyết phục nhất định nên cũng dừng lại.

Và cuối cùng, trong một phút chốc đi lạc của đề tài cũ Thắng nhìn thấy bộ tranh chân dung collage art của Waldemar Strempler, và mình có thể kể lại một câu chuyện riêng biệt từ đấy, lại là collage art, sở trường của mình trong 4 năm học tại trường, định hướng thật kĩ về phong cách lại một lần nữa. Thắng đã quyết định chọn bộ tranh chân dung ấy làm ý tưởng.

Đồ án tốt nghiệp mà, đánh đâu thì nên chắc đấy, đời người đâu có quá nhiều cột mốc cho một sự kiện, nên mình dành hết tâm huyết vào BST này.

Thắng hãy kể một chút về những ngày tháng để thực hiện BST với mọi người nhé!

Thắng nhớ không lầm là trải dài suốt 3 tháng, 1 tháng anh vật lộn với ý tưởng, 1 tháng sketch và mẫu thử và 1 tháng lên mẫu thật và hệ thống poster.

Thắng không nghĩ những điều trên làm mình khó khăn, nhưng về kinh tế hạn hẹp đã làm cho mình đôi lúc cảm thấy nặng nề trong lần này. Gia đình thì không mấy khá giả nên chỉ ủng hộ về mặt tinh thần thôi.

Nhưng nhớ câu của anh bạn thân khóa trên "NGƯỜI GIỎI LÀ NGƯỜI BIẾT XOAY SỞ". Nhớ hoài câu nói ấy nên mình đã cố gắng làm ngoài giờ kiếm thêm tiền, chạy 2 3 "job" cùng một lúc và nhờ sự giúp đỡ của bạn bè xung quanh nữa. Thắng cảm thấy mình may mắn, chỉ là đôi khi hơi bế tắc và buồn một chút thôi.

Quay lại với quá trình làm BST, mệt mỏi nhất là truyền đạt lại những người thợ may về ý đồ của mình, nhưng may mắn thay Thắng gặp được một anh tailor làm việc dù rằng hơi trễ nãi, nhưng lại rất hiểu mình muốn gì, ý của mình ra sao nên tiến trình làm đồ vẫn đúng deadline.

Về chi tiết bề mặt thì mình đã phải tự xử lý hoàn toàn bằng tay hết, cắt vải, xử lý trung gian đè lên đường may, để đảm bảo đồ vẫn vào đúng form và chi tiết xử lý vẫn ổn định về mặt thẩm mỹ lẫn kĩ thuật.

Cho đến trước lúc chụp hình khoảng 3 tiếng thì Thắng mới thu gom đồ đạc đủ hết trên tay và đi chụp... Nói chung bản thân cũng tâm lý trước chuyện này, vì vốn là sinh viên cũng "lầy bài" nhưng chưa bao giờ trễ deadline nên cố gắng bình tĩnh giải quyết từng việc, cuối cùng rồi cũng ổn thôi.

Bước tiếp theo của quá trình là chụp poster. Chỉ trong 4 tiếng 1 ngày, làm việc với anh photographer có tâm cũng là một điều vô cùng may mắn, từ concept, ánh sáng, set bối cảnh,... cả 2 anh em điều làm việc rất ưng ý. Cá nhân cũng là một người có kinh nghiệm trong điện ảnh cũng như là nhiếp ảnh, nên khi làm việc với một nhiếp ảnh gia mình cố gắng chỉ tập trung vào vấn đề chính, nên mọi thứ cũng ổn thỏa.

Kết quả sản phẩm ra có thể không làm vừa lòng hết tất cả mọi người nhưng đối với Thắng, nó đã đạt được kết quả mong muốn, có thể bộ ảnh sẽ còn tốt hơn nữa nhưng vì thời gian có hạn nên mình nghĩ bấy nhiêu đấy cũng làm mình hài lòng.

Và cuối cùng là gian bày trí đồ án, mình đã nghĩ quá nhiều nhưng đến cuối cùng những thứ cần và đủ sẽ đem về thành tựu, "less is more" chính là câu mà mình mới nhận ra sâu sắc nhất. Chung quy lại, Thắng muốn cảm ơn tất cả mọi người đã bên cạnh Thắng trong thời gian qua, mình thật sự cảm thấy may mắn khi có họ.

Và sau khi hoàn thành xong "đứa con lớn" này của mình, anh có dự định gì trong lai chưa?

Hiện tại anh đang làm việc tại LAM Boutique trong team thiết kế, và đương nhiên dự định thì chắc chắn anh có như sở hữu một thương hiệu riêng chẳng hạn, nhưng điều đấy dựa trên yếu tố thiên thời, địa lợi và nhân hòa đã.

Điều anh mong muốn nhất là có thể đi du học nước ngoài, để có thể biết thêm được cách vận hành một thương hiệu, cách xây dựng bộ sưu tập và tư duy duy mỹ dành cho thời trang.

Xa hơn nữa anh mong có thể quay về trường, làm giảng viên ngành thời trang, để truyền đạt lại những kiến thức và kinh nghiệm dành cho các bạn sinh viên có đam mê với nghề.

Qua đây Thắng có lời nhắn gửi gì đến những bạn trẻ đang đắn đo hoặc mới bước chân vào còn đường thời trang không?

Thắng nghĩ bất kì ai khi đã quyết định đi theo ngành này thì chắc luôn mang trong mình một cái tôi cứng rắn và định hình nghệ thuật rõ ràng rồi, nhưng làm sao phải dung hòa được 2 yếu tố trên đối với môi trường xung quanh mới là điều khó.

Ngành công nghiệp thời trang vốn dĩ khắc nghiệt, ở trong môi trường đại học các bạn sẽ không nhìn thấy rõ được điều này, nhưng khi sau này bạn đi làm cho một thương hiệu hoặc làm cho chính mình thì các bạn sẽ thấy được khó khăn của nó, khi một lúc các bạn sẽ đối mặt với nhiều vấn đề không chỉ riêng gì việc sáng tạo.

Kinh tế, môi trường, khách hàng, và hằng hà sa số những rắc rối khác sẽ luôn là những khó khăn mà các bạn gặp phải khi làm nghề. Chỉ cần tỉnh táo, bình tĩnh giải quyết thì chuyện gì cũng sẽ ổn thôi. Thời trang, kẻ lạnh lùng nhưng không tuyệt đường đối với người có đam mê.

Cảm ơn Thắng đã nhiệt tình chia sẻ về câu chuyện của mình, đặc biệt đã cho độc giả có thêm cái nhìn sâu sắc về nghề thiết kế thời trang. Chúc Thắng luôn có thật nhiều sức khỏe và ngày càng khẳng định bản thân trong sự nghiệp của mình!

tin cùng chuyên mục

Bình luận (0)

Bài viết chưa có bình luận nào.

  • Chia sẻ FB
  • Email
  • Góp ý & Báo lỗi
  • Bình luận 0
lên đầu trang