Câu chuyện truyền cảm hứng về người cô thi hát cho những ngày cuối đời của cháu trai suy thận

Thương Đặng 18/05/17 11:00

Đó là câu chuyện của cô Hoàng Thị Phấn khi đi thi hát để giúp đỡ cho đứa cháu trai suy thận giai đoạn cuối. Điều duy nhất cô mơ ước chính là giúp anh vượt qua những ngày tháng cuối cùng của cuộc đời.

Trong tập 4 chương trình Hát Mãi Ước Mơ, khán giả một lần nữa cảm nhận được tình người luôn hiện hữu xung quanh ta. Đó là câu chuyện của cô Phấn đến với chương trình để hát cho đứa cháu trai suy thận giai đoạn cuối.

Điều duy nhất cô mơ ước chính là giúp anh vượt qua những ngày tháng cuối cùng của cuộc đời. Nghĩa cử của cô, thực sự truyền cảm hứng cho rất rất nhiều khán giả của chương trình.

Khi cánh cửa tương lai lạnh lùng khép lại với chàng trai trẻ

Cháu ruột của cô Hoàng Thị Phấn là anh Hoàng Hải Bằng. Tương lai của chàng trai trẻ đang rất sáng láng với công việc đồ họa đầy triển vọng cùng cô bạn gái xinh đẹp. Những tưởng một gia đình nhỏ sẽ được hình thành một cách đong đầy, trọn vẹn...

Vậy mà, cuộc đời chẳng ai học được chữ ngờ. Anh Bằng bỗng mắc chứng đau đầu kinh niên, người ngày càng gầy rộc nhưng ỷ y không đi khám. Cho rằng chỉ bị viêm xoang, anh chỉ ở nhà tự mua thuốc uống.

Đến khi quá sức chịu đựng, thân hình chỉ còn da bọc xương, sốt liên tục anh mới chịu đi khám và phát hiện căn bệnh suy thận đã tác oai tác quái trong cơ thể một thời gian dài. Đau hơn nữa, tương lai chàng trai trẻ sụp đổ khi biết căn bệnh đã vào thời kỳ cuối.

Dù người yêu khóc hết nước mắt, anh Bằng vẫn nhất quyết chia tay vì biết cuộc sống của mình chắc chắn sẽ thay đổi theo chiều hướng tiêu cực. Bên cạnh đó, anh vẫn mặc cảm vì thân là con trai cả trong gia đình 4 anh em lại không đóng góp được gì mà còn khiến các thành viên khác lo lắng.

Mẹ anh Bằng bỏ công việc tạp vụ, ở nhà chăm sóc con. Cô em gái đang là giáo viên mầm non phải gồng gánh chi phí của cả gia đình, thậm chí cô không dám lập gia đình với người yêu lâu năm chỉ vì lo cho mẹ và anh.

Đã 6 năm trôi qua, kể từ khi anh buộc phải sống cùng căn bệnh quái ác. Hàng ngày, Hải Bằng vẫn đều đặn lọc thận 4 tiếng/lần, ăn uống kiêm khem, sống ngày nào biết ngày đó... Hai từ “tương lai” từ lâu đã chẳng còn được nhắc tới.

Mỗi tháng, ngoài chi phí lọc thận đã được bảo hiểm chi trả nhưng tiền thuốc men vẫn tốn kém đến 5 triệu đồng. Mẹ anh xoay sở hàng tháng, vay mượn tứ phương nhưng vẫn như “muối bỏ biển”.

Mỗi khi thiếu thuốc đặc trị, anh lại co giật phải vào cấp cứu truyền máu, phát sinh thêm chi phí, gánh nặng ngày một tăng với gia đình. Cách duy nhất để cứu anh lúc này là thay thận.

Dù mẹ và em trai sẵn sàng hiến thận nhưng chi phí thay tiêu tốn đến 800 triệu đồng, vượt quá khả năng nên gia đình đành đưa anh về. “Tương lai của con, tôi nhìn vô không còn gì nữa rồi” – câu nói của mẹ anh Bằng khiến bất kỳ trái tim nào cũng phải xót xa, đôi mắt nào cũng phải rơi lệ.

Cô Phấn: “Bằng ơi, cô thắng rồi”…

Cô Hoàng Thị Phấn và cháu trai sống gần nhau trong một căn nhà nhỏ gồm rất nhiều hộ gia đình. Ngày ngày, cô đi ngang qua phòng đứa cháu và day dứt không nguôi khi thấy cháu bệnh mà chẳng giúp được gì.

Nhớ lại ngày đầu tiên biết cháu mắc bệnh, mắt cô rưng rưng, cổ họng nghẹn lại một lúc lâu. Khi đó, cô đang ở ngoài thì gia đình gọi về góp tiền cho cháu đi cấp cứu.

Cô chạy như bay đến bệnh viện, chứng kiến cảnh anh Bằng co giật, cắn lưỡi đến tóe máu, mắt trợn trắng và sùi bọt mép khiến cô ám ảnh suốt một thời gian dài. Hình ảnh ấy đã in sâu vào tâm trí, đến bây giờ cô vẫn hoảng hồn mỗi khi nghe anh đi cấp cứu.

Là người thân, lại sống sát bên, hàng ngày chứng kiến cảnh gia đình Bằng lầm cảnh khó khăn, vất vả xoay sở cùng hàng tá thứ phải chi mỗi tháng khiến cô Phấn không khỏi cảm thấy bất lực.

Khi được đề nghị tham gia cuộc thi, cô từ chối ngay vì sợ mình đã có tuổi, giọng hát tầm tầm sao đấu lại lớp trẻ. “Tại sao có cơ hội hát cho người thân của mình mà không hát” – lời đánh động từ một người chị trong nhóm hát từ thiện khiến cô thức tỉnh và mạnh dạn gật đầu.

Không ngoài dự đoán, cô Phấn nhờ vào tài năng và sự bình chọn của khán giả đã chiến thắng giải thưởng cao nhất 50 triệu đồng. Nói về số tiền thưởng, cô ngậm ngùi hi vọng cháu mình sẽ yên tâm, tinh thần lạc quan hơn vì không cần dựa vào em gái nữa.

Tuy chỉ là “còn nước còn tát” nhưng cô đã không đầu hàng, chiến đấu đến cùng. Hình ảnh người cô, cùng giải thưởng cao nhất thốt lên câu “Bằng ơi, cô thắng rồi” với hai hàng lệ rơi khiến khán giả xúc động, vui lây với hai cô cháu.

Video đang được xem nhiều

tin cùng chuyên mục

Bình luận (0)

Bài viết chưa có bình luận nào.

  • Chia sẻ FB
  • Email
  • Góp ý & Báo lỗi
  • Bình luận 0
lên đầu trang