Em đâu có khóc chỉ là bụi bay vào mắt mà thôi

Red Apple 22/06/18 08:29

Lặng nhìn anh quay lưng bước đi, bụi bay vào mắt chứ đâu khóc đâu. Anh hôm nay, và tình yêu của anh chỉ là bụi trong mắt em thôi.

Tôi và anh yêu nhau từ hồi sinh viên, cái thời thanh xuân còn bao nhiêu mộng mơ ấy, ai cũng nói chúng tôi thật đẹp đôi, trai tài – gái sắc. Tôi vẫn còn nhớ như in cái lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau là khi chúng tôi đi bê lễ cho bà chị mà tôi chơi cùng trong hội. Hôm đó bà chị tôi ăn hỏi, nhà tôi ở đường Láng, mà nhà chị ấy ở tuốt mãi trong Linh Đàm. Cũng vì thân tình, và cũng vì đã nhận lời từ trước nên dù đường xa và trời thì mưa rét căm căm, ngày hôm đó chắc cũng là ngày lạnh nhất của mùa đông năm ấy, tôi vẫn lặn lội qua nhà chị tôi. Tôi và anh bị trúng tiếng sét ái tiếng ngay từ cái nhìn đầu tiên, tôi bê lễ cho bên nhà gái, anh bê lễ cho bên nhà trai. Rồi thì chúng tôi cũng trao đổi cho nhau số điện thoại để liên lạc, hỏi ra mới biết, nhà anh cũng ở ngay khu đường Láng, ngõ cạnh ngõ nhà tôi luôn. Thật đúng là trớ trêu, ở gần nhau mà chả bao giờ gặp, lại phải chọn đúng một ngày thời tiết âm u rét mướt đi một đoạn rất xa mới gặp được nhau.

Những ngày tháng yêu đương của tuổi trẻ thật đẹp, chúng tôi quấn quýt bên nhau suốt ngày chẳng thấy chán. Sáng anh qua đón đưa tôi đi học, chiều lại đón về, cùng qua chỗ tôi trọ ăn cơm với tôi, rồi đi chơi, tối về vẫn còn nhắn tin nói chuyện đến tận khuya mới chịu đi ngủ, tôi cũng không hiểu chuyện gì mà chúng tôi có thể ngồi nói với nhau cả ngày cũng không hết chuyện.

Anh ra trường và đi làm ở một tập đoàn lớn có tiếng, anh làm nhân viên phòng kinh doanh, công việc của anh rất bận, nên chúng tôi ít có thời gian gặp gỡ nhau nhiều như trước. Thỉnh thoảng, những ngày cuối tuần rảnh rỗi, chúng tôi vẫn hẹn hò, đi ăn đi chơi đi xem phim cùng nhau. Vì lâu lâu mới được có dịp gặp anh, nên tôi cũng nhớ nhung anh nhiều, trách móc anh mải mê công việc quá, ít có thời gian hỏi han quan tâm dành cho tôi như trước. Anh chỉ cười hiền, xoa đầu tôi:

"Anh phải cố gắng phấn đấu em ạ. Anh nhìn thấy ở vị trí này của anh còn nhỏ bé lắm, anh muốn tiến lên, có một chỗ đứng vững vàng trong công ty, thu nhập của anh sẽ cao hơn. Anh có thể lo được cho em tốt hơn. Sau này em ra trường rồi, khi đó chắc lương anh cũng khá, bọn mình sẽ kết hôn, anh có thể có một khoản kha khá để mua nhà, rồi lo cho em sinh con nữa chứ. Trong đầu anh bây giờ nhiều dự định lắm em à".

Tôi nghe anh nói vậy, cũng nguôi ngoai, dù sao đàn ông biết nghĩ về tương lai, chăm lo sự nghiệp là tốt, tôi nên ở cạnh cổ vũ cho anh.

Bẵng đi hai năm sau, tôi ra trường, cũng chật vật mãi tôi xin được vào một công ty nhỏ làm kế toán với mức lương dành cho người mới đi làm. Còn anh, nhờ sự chăm chỉ nỗ lực không ngừng anh đã có được nhiều thành tựu, mọi người trong phòng và sếp cũng rất nể coi trọng anh, anh đang đứng trước cơ hội được đề bạt làm trưởng phòng kinh doanh. Nhìn thấy mọi cố gắng “trồng cây” của anh sắp đến ngày “hái quả”, tôi mừng cho anh lắm, và trong thâm tâm tôi cũng đang chờ điều mà anh hứa với tôi sẽ thành sự thực. “Khi nào tôi ra trường, khi nào anh lên trưởng phòng, chúng tôi sẽ làm đám cưới”. Vế đầu tiên thì đã có, vế thứ hai thì sắp có, tôi khấp khởi vui mừng lắm, tình yêu của chúng tôi bao lâu nay mọi người vẫn xuýt xoa ngưỡng mộ, đã sắp bước sang một giai đoạn tươi đẹp mới.

Chúng tôi từng có tình yêu đẹp như vậy

Chúng tôi từng có tình yêu đẹp như vậy

Và rồi anh nói anh phải đi công tác Bangkok ký một hợp đồng quan trọng cho tập đoàn, hợp đồng này mà thành công, thì chức trưởng phòng coi như anh nắm chắc trong tay. Tôi ở lại Hà Nội vẫn cầu trời khấn phật cho công việc của anh thuận buồm xuôi gió. Những ngày anh đi công tác, anh có nói vì công việc bận nên anh ít liên lạc với tôi, nói tôi cứ ngoan ở nhà chờ tin vui của anh. Nhưng rồi hôm ấy, tôi lướt Facebook, thấy một bức ảnh có tag anh được chụp trong một quán bar, ánh sáng mờ ảo, nhưng vẫn rất rõ là anh đang ôm hôn một cô gái trẻ, nhìn rất sành điệu. Bức ảnh đó là do cô gái đăng, và tag anh vào, với dòng chữ “so in love with him”. Tôi chết lặng người khi nhìn bức ảnh, lặng lẽ like, và không comment gì cả, tôi có gửi vài ba tin nhắn cho anh hỏi, nhưng… các tin nhắn đều hiện chữ “đã xem”, anh không trả lời.

Chiều hôm đó, tôi đi làm về, trời mùa hè Hà Nội những ngày này nắng nóng oi bức khủng khiếp, sau khi vượt cả chặng đường dài tắc đường lúc tan tầm tôi cũng về được đến nhà với tâm trạng mệt nhoài uể oải. Tôi nhận được cuộc gọi của anh, anh về Hà Nội rồi, tối nay anh muốn gặp tôi đi ăn. Tôi nhận lời, trong lòng có cả trăm ngàn câu hỏi muốn gặp anh để hỏi rõ ràng. Chuyện này là thế nào? sau tất cả những gì chúng tôi đã có, và những lời hứa của anh, chuyện này là như nào?

Sau tất cả những gì chúng tôi đã có, chuyện này là thế nào?

Sau tất cả những gì chúng tôi đã có, chuyện này là thế nào?

- Mình chia tay em nhé. Anh xin lỗi, nhưng anh có người khác rồi. Cô gái mà em nhìn thấy đấy là con gái của phó tổng bên anh. Cô ấy yêu anh, cô ấy sẽ giúp anh nhiều trong sự nghiệp, trước mắt là trưởng phòng, sau này anh có thể vươn xa hơn nữa là giám đốc chi nhánh.

- Anh thẳng thắn đấy. Vậy là anh muốn chia tay em vì một cô gái khác giàu hơn, và có thể lo cho sự nghiệp của anh à? Thế còn em, và tình yêu của em và anh suốt mấy năm trời qua là cái gì? Anh xóa bỏ hết sao?

- Em bình tĩnh nào. Anh là người thực tế. Tình yêu đó chỉ là tình cảm tuổi trẻ, anh cũng đã yêu em và đối xử rất tốt với em. Nhưng giờ khác rồi, tình yêu chỉ yêu thôi không đủ đâu em, để có một cuộc sống tốt, một cuộc sống đàng hoàng cần có tiền, thật nhiều tiền em ạ! Chia tay đi, anh sẽ không làm phiền em nữa.

Nói rồi, anh lạnh lùng gọi thanh toán tiền và bước ra ngoài. Tôi nhìn theo anh, thấy cay cay ở mắt, lặng nhìn anh quay lưng bước đi, bụi bay vào mắt chứ đâu khóc đâu. Đúng chỉ là bụi bay vào mắt thôi, chứ tôi đâu có khóc, tôi đâu có khóc vì một con người bội bạc như thế, anh không xứng đáng để tôi phải khóc. Tiền đúng là quan trọng, nhưng có thật là quan trọng đến mức để anh lựa chọn rũ bỏ tôi và tình cảm bao nhiêu lâu nay giữa hai chúng tôi như vậy. Anh giờ đây, và tình yêu của anh cũng chỉ là bụi bay vào mắt tôi thôi…

 

Video đang được xem nhiều

tin cùng chuyên mục

Bình luận (0)

Bài viết chưa có bình luận nào.

  • Chia sẻ FB
  • Email
  • Góp ý & Báo lỗi
  • Bình luận 0
lên đầu trang