Nhật ký đi tìm hạnh phúc của cô gái tật nguyền: Phép màu có xuất hiện trên đời?

Huy Hồ 25/05/17 06:30

Có bao giờ cuộc sống của bạn khó khăn đến mức bạn mong muốn được đổi nó với một ai đó? Có khi nào bạn biết cảm giác khi mọi thứ như tuyệt vọng thì một người đặc biệt xuất hiện và bước vào cuộc sống của bạn? Bạn có tin vào phép màu?

Không ai có thể chọn cho mình một cuộc đời như ý. Nhiều lúc khi vừa sinh ra, chúng ta đã phải chịu đựng sự bất hạnh dày vò từ thân thể cho đến tâm hồn. Có những người chọn cách buông xuôi, kết thúc cuộc sống này để được thanh thản. Cũng có người chọn cách đương đầu với sóng gió để mưu cầu hạnh phúc.

Lại Mẫn, cô gái trẻ người Trung Quốc đã mắc phải một căn bệnh hiểm nghèo di truyền từ mẹ ngay từ khi sinh ra. Thế nhưng cô vẫn luôn mơ ước có được cuộc sống bình thường như bao nữ nhi khác, được làm vợ, làm mẹ.

Cô đã nhờ một người bạn nhiếp ảnh gia ghi lại những khoảnh khắc đáng nhớ trong chuyến hành trình đi tìm hạnh phúc của mình. Liệu cái kết viên mãn chỉ có trong các bộ phim hay phép màu vẫn luôn hiện hữu đâu đó trên cuộc đời này?

Đây là câu chuyện đáng nhớ nhất của tôi, một cô gái "chim cánh cụt" với cơ thể mất cân đối và phải ngồi xe lăn vì căn bệnh hiểm nghèo từ nhỏ.

Câu chuyện bắt đầu với chuyến đi đặc biệt vào năm 2015 cùng bạn trai trên chiếc xe đạp, kéo theo xe lăn và chú chó cưng. Đây là lần đầu tiên trong đời tôi được rời khỏi Liễu Châu, nơi cô gái tật nguyền này lớn lên suốt thời gian qua.

Bức hình này được chụp tại quốc lộ 209 ở tỉnh Quảng Tây, cứ nhìn vẻ mặt của tôi là đủ hiểu tôi phấn khích thế nào trước chuyến đi này.

À khoan! Bắt đầu như vậy thì có vẻ không ổn lắm. Giới thiệu với mọi người, tôi là Lại Mẫn. Từ nhỏ, tôi đã mắc phải căn bệnh thoái hóa não di truyền. Các bác sĩ bảo rằng tôi có thể sẽ di chuyển khó khăn, bị nói lắp và khó tiêu hóa.

Tuy nhiên mọi chuyện lại tệ hơn nhiều, cơ thể tôi dần mất đi sự cân đối, thậm chí không còn tự đi đứng được, phải ngồi xe lăn. Các triệu chứng co giật cũng bắt đầu xuất hiện với tần suất thường xuyên hơn.

Khi mà bóng tối tưởng chừng đã bao trùm lấy tôi đã khép lại, anh ấy đã đập vỡ bức tường tôi tự tạo ra để cô lập với thế giới rồi hiên ngang bước vào cuộc đời của cô gái đáng thương này. Đó chính là vào năm 2015.

Hạnh phúc mở cửa, tôi nghĩ mình cũng nên mở lòng đón nhận. Khoảng thời gian cùng anh ấy hạnh phúc khó tả thành lời. Giống như cái cách Jack buông tay Rose xong lại với được một tấm ván khác và sống hạnh phúc mãi mãi về sau, mặc kệ tàu Titanic.

Tôi thường nói đùa với anh rằng bản thân muốn một lần được đi chu du thiên hạ, ngắm trời ngắm mây. Không ngờ rằng anh bạn trai tôi lại ngốc đến nỗi lên kế hoạch cho việc đó.

Và đầu năm 2015, anh ấy lái xe đạp kéo theo cô bạn gái thích đòi hỏi quá đáng trên chiếc xe lăn phía sau, cùng với chú chó cưng và balo hành lý hơn 50 kg thẳng tiến đến cao nguyên Tây Tạng.

Sau 6 tháng, 4.000 km, với biết bao kỷ niệm, khó khăn thường xuyên xuất hiện cùng những câu chuyện thú vị, cả hai chúng tôi cũng đã đến được Lạp Tất, thủ phủ của Tây Tạng. Nói thật thì lúc đó tôi đã mãn nguyện lắm rồi, trong đời chưa bao giờ hạnh phúc như vậy.

Thế mà không, "anh ngốc" nhà tôi còn làm một chuyện kinh thiên hơn. Ngay tại quảng trường Potala, biểu tượng của Tây Tạng, anh ấy đã diện bộ đồ vest lịch lãm (lúc đầu tôi chả hiểu vì sao anh ấy lại mang theo nó) quỳ một chân xuống, cầm trên tay bó hoa Gesang ngỏ lời cầu hôn: "6 tháng trôi qua, cùng nhau nếm đủ mùi vị đắng cay, em làm vợ anh được không?"

Người ta bảo hoa Gesang là biểu tượng của hạnh phúc. Lúc đó tôi không còn biết nói gì, chỉ biết bật khóc nức nở rồi gật đầu lia lịa. Thật mất mặt quá!

Tôi thừa biết, mắc phải căn bệnh này thì việc có con là một điều gì đó rất xa xỉ. Tuy nhiên, tôi chưa bao giờ ngừng ước mơ về cảm giác được làm mẹ. Tôi đúng là một cô gái đòi hỏi nhỉ?

Và hạnh phúc lại mỉm cười với người phụ nữ 30 tuổi này. Que thử thai cho biết tôi đã mang trong mình một sinh linh nhỏ bé. Tôi sẽ được làm mẹ sao?

Bức hình này là tôi cùng chồng mình đứng giữa quãng trường Thiên An Môn đông kín người. Đây là lần đầu tiên tôi được đặt chân đến Bắc Kinh. Chúng tôi đã đến đây để thực hiện một vài xét nghiệm để đảm bảo sức khỏe của đứa bé.

Ngày hôm đấy mặt trời tỏa ra ánh nắng thật rực rỡ, tôi ngồi trên chiếc xe lăn vô cùng lạc quan về tương lai. Làm mẹ là nỗi khát khao của mọi phụ nữ trên thế giới này, hoặc ít nhất là với tôi.

Tôi đã đặt tên cho nó là Lộ Xa. Có thể một ngày nào đó tôi sẽ bất ngờ biến mất khỏi cuộc đời này. Bình thường thôi, với căn bệnh hiểm nghèo này, tôi đã chuẩn bị tinh thần cho điều này từ rất lâu. Tôi đã viết trước cho nó 18 bức thư để mỗi ngày sinh nhật của Lộ Xa, phòng khi tôi không còn trên cõi đời này nữa thì nó vẫn có thể nhận được lời chúc từ mẹ, cho đến năm 18 tuổi.

Tất nhiên, ông chồng ngốc của tôi cũng không kiềm được niềm vui khi biết tin về đứa bé. Tôi chỉ không biết liệu anh ấy có đủ mạnh mẽ để chăm lo cho Lộ Xa nếu không còn tôi trên đời này. Tôi biết anh ấy yêu tôi rất nhiều.

Tấm ảnh này được chụp khi Lộ Xa đã được 4 tháng. Anh ấy vẫn chưa biết về 18 lá thư của tôi. Dù gì thì cũng không phải vội. Tôi không muốn phá vỡ sự hạnh phúc của chồng mình lúc này.

Điều tôi lo nhất chính là với cơ thể ốm yếu này, có thể đứa bé sẽ không được cung cấp đầy đủ chất dinh dưỡng. Ngày nào ông chồng tôi cũng mua đồ ăn về tẩm bổ.

Mọi người bảo rằng phụ nữ để tóc dài sẽ có hại cho đứa bé. Chính vì thế, tôi đã đi cắt tóc để đảm bảo nguồn dinh dưỡng tối đa cho Lộ Xa.

Cuối cùng kết quả xét nghiệm cũng có. Lộ Xa bị mắc căn bệnh thoái hóa não di truyền từ mẹ nó, chính là tôi đây. Ngày hôm đó nắng bên ngoài vẫn rất rực rỡ như lần đầu tôi đặt chân đến Bắc Kinh. Thế nhưng cảm xúc của tôi và chồng không còn được như vậy.

Nhất quyết không được để Lộ Xa sống một cuộc đời như mẹ nó, chúng tôi đã quyết định phá thai. Cho đến cuối cùng, thứ gọi là phép màu hay điều kỳ diệu gì đó hóa ra chỉ có trên phim ảnh. Lẽ ra tôi đã phải chuẩn bị tâm lý cho điều này rồi chứ? Sao bây giờ lại đau lòng như vậy?

Mũi kim đầu tiên đâm vào bụng tôi để phá thai. Tôi đã rất đau đớn, không chỉ vì nỗi đau thể xác mà còn là vì sự mất mát lớn lao này. Tôi biết cuộc đời mình đã rất may mắn khi có anh xuất hiện trong đời và sống đến giờ này. Nhưng sự thật rằng mình không được nhìn thấy mặt đứa con của mình, cảm giác đó nó đau lắm.

Nhìn những bà mẹ xung quanh cùng đứa bé trên tay. Tôi cảm thấy chạnh lòng. Lần đầu tiên trong đời, tôi muốn được trao đổi cuộc đời mình với ai đó.

Cuối cùng tôi cũng vào phòng phẫu thuật ở bệnh viện nhưng khác với những bà mẹ khác. Không phải là sinh ra mà là từ bỏ. Tháo kính ra, tôi không thấy rõ hình hài thai nhi nhưng lờ mờ thấy được chút tóc. Lộ Xa đã lớn rồi, suýt nữa mẹ đã được ôm con.

Nếu mẹ không bị bệnh, có lẽ con lớn lên đã là cô gái xinh đẹp nhất trên thế giới này. Chồng tôi, anh ấy vẫn luôn nắm tay tôi, thỉnh thoảng lại ôm chầm lấy người vợ này. Anh ấy không khóc, sau cùng thì anh ấy vẫn mạnh mẽ hơn tôi.

Cảm ơn anh, cảm ơn cuộc sống. Lộ Xa của mẹ, thật sự hạnh phúc khi được làm mẹ con trong suốt 5 tháng vừa qua!

Video đang được xem nhiều

tin cùng chuyên mục

Bình luận (0)

Bài viết chưa có bình luận nào.

  • Chia sẻ FB
  • Email
  • Góp ý & Báo lỗi
  • Bình luận 0
lên đầu trang