Ước gì em gặp anh vào lúc tuổi trẻ

Mèo W 25/08/17 15:45

“Ước gì anh đủ ngây thơ, và không ngại trả giá để yêu em".

Tôi yêu một người đàn ông. Anh ấy không thể yêu tôi. Tôi vẫn cố chấp mà yêu. Anh ấy vẫn khăng khăng chối từ. Điểm sai duy nhất của tôi là đã đến quá muộn. Nếu tôi gặp anh ấy vào lúc anh ấy 20, chắc chắn anh ấy sẽ yêu tôi. Nếu tôi gặp anh ấy vào lúc anh ấy 25 chắc chắn anh ấy vẫn sẽ yêu tôi. Chỉ đáng tiếc tôi lại gặp anh ấy khi tuổi 30 đã bắt được anh.

Ảnh sưu tầm trên Internet.
 
Thuở thanh xuân, ta vì một nụ cười mà xao xuyến, vì một cái nắm tay mà nhớ nhung, vì một nụ hôn mà say đắm. Tình yêu vụng dại, non nớt mà ngọt ngào, thi vị. Cô gái mới lớn nghĩ mãi về buổi hẹn hò đầu tiên. Chàng trai đôi mươi ngại ngùng nắm tay cô bạn cùng lớp. Tình yêu thiếu thời tựa như quả mọng mùa hè ngọt lành, thơm mát, căng tràn nhựa sống. 
 
Khi còn trẻ, ta chẳng biết gì về yêu, bởi vậy mà ta hồ hởi, không sợ hãi theo đuổi người mình thương. Mỗi một trải nghiệm đều quý giá, đáng trân trọng. Ta nâng niu từng món đồ người tặng. Ta ghi nhớ từng đường nét khuôn mặt người thương. Ta vì một ánh mắt mà lưu luyến cả đời.
 
Ôi, những lần đầu tiên tuyệt diệu nữa. Ta nhớ về chúng, nhớ về cảm xúc bỡ ngỡ, bồi hồi khi hôn lên môi ai đó. Nụ hôn vụng dại, ẩm ướt, mềm mịn đong đầy cả một bầu trời cảm xúc. Chuyện gì lần đầu cũng thật dễ cưng và đáng nhớ biết bao. 
 
Còn những lần sau, những nụ hôn thứ hai, thứ ba... thứ n lần sẽ chẳng còn thi vị như thế. Chốn tình trường, người ta càng kinh nghiệm đầy mình lại càng cảm thấy tình cảm bớt đi một phần hấp dẫn. Như món ngon ăn mãi cũng nhàm, tình yêu chẳng còn tươi rói như thuở ban đầu.
 
Thanh xuân như chuyến tàu một chiều ra đi mãi mãi không bao giờ trở lại. Chuyến tàu ấy mang theo nhiệt huyết, trái tim non trẻ và sự hân hoan, hồ hởi của mỗi người. Thời gian dạy chúng ta dày dặn, trưởng thành bằng cách lấy đi niềm tin của ta từng chút một. Những bài học đớn đau dạy ta biết cách phòng bị, bảo vệ bản thân khỏi thương tổn. 
 
Bước qua những đổ vỡ tình trường, trái tim chúng ta càng lúc càng khép lại. Khi đã biết đau thương là gì, người ta không còn đủ dũng cảm để mở lòng cho một người xa lạ bước vào. Chuyện mới yêu bao giờ cũng thật đẹp. Để rồi kết thúc người đi, kẻ ở, nỗi buồn không thể nguôi ngoai. Ta đã ngỡ tình yêu là vĩnh viễn ở bên nhau. Ta đã ngỡ lời hứa tương lai có nhau sẽ thành hiện thực. Ấy vậy, mọi thứ cứ thế đổ vỡ, không gì có thể níu kéo. Ta muốn nói ta còn yêu người tha thiết, cớ sao lại chia ly mà lời không thành câu. Người đã đi rồi, chỉ còn trái tim đớn đau ở lại. Chỉ có ai đã từng thất tình mới hiểu cảm giác đáng sợ sống không bằng chết đó. Bởi vậy những kẻ đã từng nếm trải mùi vị chia ly sẽ càng lúc càng dè dặt. Thậm chí như con chim sợ cành cong, họ chọn cách không yêu ai cho đời an lành. Tình vì thế mà trở thành món quà xa xỉ, thành giọt nước mắt phượng hoàng hiếm hoi.
Ảnh sưu tầm trên Internet.
 
Cuộc tình muộn là thế, người ta gặp nhau vào lúc người này đã hết dũng khí để yêu, còn người kia chẳng còn ngây thơ để tin vào vĩnh cửu. Tình muộn là cuộc tình an ổn, êm đềm, không mạo hiểm, không muốn phải trả giá. Tuy nhiên, tình yêu dù thuở 20, hay 30 vẫn sẽ là một bài toán không ai biết trước tương lai. Dù bạn có kinh nghiệm bao nhiêu, dù bạn có phòng tránh cỡ nào, đã yêu coi như là tham gia  vào ván bài số mệnh, chỉ có thể đánh cược trái tim để đổi lấy hạnh phúc. 
 
Mỗi trái tim cằn cỗi hãy học lũ phượng hoàng tái sinh trong lửa đỏ, chấp nhận đớn đau để một lần nữa thấy mình được hồi sinh, tươi trẻ và sẵn sàng yêu một lần nữa.

Video đang được xem nhiều

tin cùng chuyên mục

Bình luận (0)

Bài viết chưa có bình luận nào.

  • Chia sẻ FB
  • Email
  • Góp ý & Báo lỗi
  • Bình luận 0
lên đầu trang