Xin người đừng trách em vì tình yêu này

Lê Ánh 27/11/17 20:00

TGT - Xin đừng trách em, vì trái tim em không thể ngừng tình cảm này lại, không thể khỏi mong nhớ anh. Sẽ còn nhiều năm nữa em còn nhớ đến anh, thương yêu anh, sẽ chẳng bao giờ em hết yêu anh.

 Từ khi còn nhỏ xíu em đã luôn nghĩ đến cảnh mình sẽ hạnh phúc, xinh đẹp thế nào khi bước vào thánh đường. Thực ra em đã không nghĩ đến cái hạnh phúc được sống cùng một người nhiều, mà em có lẽ đã chỉ bị cảnh tượng tráng lệ ấy mê hoặc.

Ảnh sưu tầm trên Internet.

Thanh xuân tuổi trẻ rực rỡ qua nhanh như một cái chớp mắt. Ngay giờ phút này đây em biết mình xinh đẹp biết nhường nào, nhưng em cũng chẳng buồn để ý nữa. Em nhớ mình đã từng đọc An ni viết một câu ” Tôi đã không còn là đứa con gái nhỏ ngày xưa. Tôi cảm thấy mình tàn tạ già cỗi dần đi. Thế nhưng giữa lúc tôi xinh đẹp nhất, người tôi yêu thương cũng không ở bên cạnh tôi.”

Em là một kẻ ám ảnh ngớ ngẩn với thời gian. Có lúc em vô cùng sợ rằng khi mình bước qua một ngưỡng thuổi nào đó nhìn vào trong gương không còn tìm thấy những nét ngây thơ bầu bĩnh thuở nào. Phụ nữ qua 30 mấy ai còn rạng ngời mãi được. Cái tĩnh lặng trầm lắng trong tính cách đổi lại sự ngây thơ, trong veo trong ánh mắt. Nhưng dẫu sao dù có ở ngưỡng tuổi nào có lẽ họ vẫn luôn cần một bờ vai để nương tựa. Em cũng không mấy tin người ta có thể cô đơn cả đời được. Có thể chẳng ràng buộc nhau bằng một mối quan hệ lâu dài. Nhưng ngay cả những kẻ phóng khoáng nhất cũng vẫn phải tìm đến một vòng tay, một bờ môi để biết rằng mình còn được yêu thương, để những đớn đau trong lòng dịu xuống qua từng lời thủ thỉ của người tình.

Ảnh sưu tầm trên Internet.

Nhẹ nhàng thôi, em như cơn mưa trong suốt, sẽ chỉ mang đến ngọt lành. Nhưng em cũng đủ cứng cỏi, mạnh mẽ để đi qua những ngày gió bão mà nụ cười vẫn còn trên môi. Ngày anh đến em biết nắng vàng dải dưới chân, em biết trái tim em rộn rã hát ca biết nhường nào. Nhưng em vẫn chẳng thể chạm vào anh, em vẫn chẳng thể hiểu được những điều sâu kín trong lòng anh. Em biết anh không thích em là kẻ mau nước mắt. Nhưng trước anh em thấy mình bé nhỏ, bối rối. Đã hàng nghìn lần em phải tự hỏi anh suy tư điều gì khi nhìn dáng vẻ trầm lặng của anh.

Thực ra em không rõ tình yêu là gì. Em chỉ theo bản năng của mình, theo những rung động của trái tim mà bước vào nó với tất cả niềm tin, cũng như sự thích thú. Có lúc nó nhẹ nhàng như một con thỏ bông mềm mại, có lúc nó to lớn như một con gấu bắc cực che chở cho em khỏi những điều khổ đau, có lúc nó lại gầm gừ như một con sói lang thang, . . . Nhưng sau cùng thì em vẫn yêu.

Xin đừng trách em, vì trái tim em không thể ngừng tình cảm này lại, không thể khỏi mong nhớ anh. Sẽ còn nhiều năm nữa em còn nhớ đến anh, thương yêu anh, sẽ chẳng bao giờ em hết yêu anh. Nhưng đôi lúc cảm thấy tình cảm của mình bỗng chốc trở thành một thứ gánh nặng thì em không đành lòng. Em không hiểu mình đã sai ở đâu, đã sai như thế nào. Xin anh nhẹ nhàng với em thôi, nâng niu em thôi. Dù thế nào cũng chỉ là lỗi của những vì sao.

Video đang được xem nhiều

tin cùng chuyên mục

Bình luận (0)

Bài viết chưa có bình luận nào.

  • Chia sẻ FB
  • Email
  • Góp ý & Báo lỗi
  • Bình luận 0
lên đầu trang