Tất cả Chuyện đêm muộn

Sự hối hận muộn màng

28/08/17 20:00

Người ta hạnh phúc vì yêu mà cũng buồn vì yêu. Người ta thương nhớ vì yêu, cũng lãng quên vì yêu. Trái tim nào còn biết yêu là trái tim hạnh phúc.

Paris một ngày đầu tháng 10 ảm đạm. Mặt trời vừa ló mặt ra khỏi đám mây dày đặc, lười biếng chiếu ánh sáng yếu ớt xuống trần gian. Cảnh bình minh thật thanh bình và đẹp đẽ. 

Tuấn nhìn theo ánh nắng đang dần lên phía chân trời, trái tim anh có chút buồn bã. Sân bay lúc nào cũng gợi lại những kỉ niệm cũ trong lòng anh. Dẫu bao nhiêu năm rồi, những vết thương ấy vẫn nhói đau.
 
Đang mải mê trong dòng kỉ niệm, bỗng chốc có một bóng áo xanh quen thuộc lướt qua. Gương mặt thanh tú với đối mắt đen láy và nụ cười rạng rỡ ấy Tuấn không bao giờ có thể quên được.
 
- Mi, chào em. Anh đứng dậy, vội vã chạy theo cô gái vừa lướt qua.
- Ah! Không ngờ gặp lại anh ở đây. Cô gái nhìn anh mỉm cười gượng gạo.
- Ừm, em dạo này xinh quá.
- Cám ơn anh, em còn chút việc phải làm xin phép đi trước.
 
Nhìn theo bóng cô gái khuất xa, Tuấn không khỏi nhớ lại những chuyện cũ cách đây 5 năm.
 
Lúc đó anh còn là một chàng trai 23 tuổi, đang du học tại Pháp. Anh và Mi quen nhau trên một chuyến bay. Cô tiếp viên hàng không xinh đẹp với đôi mắt to tròn đen láy ấy đã khiến Tuấn nhớ nhung vương vấn mãi không thể quên được. Anh xin số cô, sau đó hai người nói chuyện và hẹn hò.
 
Ảnh sưu tầm trên Internet.
 
Tình yêu giữa anh và cô là những cuộc gặp gỡ chớp nhoáng, là những cuộc gọi đường dài xuyên màn đêm. Khi ấy, anh yêu cô đến mức có thể hái cả mặt trăng xuống tặng cô. Nhưng khoảng cách luôn là kẻ thù lớn nhất của tình yêu. Vì quá cô đơn, mà anh đã lừa dối cô, lén lút hẹn hò với người khác. Mỗi lần nhìn thấy cô anh đều thấy day dứt tội lỗi nhưng anh luôn tự bao biện cho mình, không nhận ra anh đã làm tổn thương cô ra sao.
 
Sinh nhật 24 tuổi của anh, cô xin nghỉ đê bay sang thăm anh. Cô không báo trước để anh bất ngờ. Và khi cô bước vào căn hộ của anh, cô đã thấy một người phụ nữ khác. Chỉ cần nhìn qua cô cũng biết được rằng anh đã lừa dối cô. Nước mắt lưng tròng, cô quay về khách sạn không nói nửa lời với anh. Có lẽ nếu ngày mai không phải bay về thì cô đã khóc cả đêm rồi. Ấy vậy mà chuyến bay hôm đó cô vẫn phải xin không làm nhiệm vụ, chỉ bay về như một hành khách bình thường. Rồi trong cả chuyến bay cô đã chỉ ngồi khóc. Cô nghĩ về những ngày tháng bên nhau, những lời hứa hẹn hôn lễ. Tất cả cuối cùng chỉ là sự dối trá.
 
Trở về nước Mi nhắn tin chia tay rồi biến mất hoàn thoàn. Cô cắt đứt mọi liên lạc với Tuấn. Chỉ lúc này Tuấn mới nhận ra rằng mình đã yêu cô ra sao. Mọi thứ đã quá muộn màng, anh không bao giờ nói chuyện lại được với cô nữa.
 
Ảnh sưu tầm trên Internet.
 
Kí ức đã bao năm mà chỉ như vừa mới xảy ra. Thấy bóng Mi trên sân bay anh lại đau lòng. Không kìm được tình cảm anh chạy theo cô hỏi rằng có thể nói chuyện một lúc được không. Mi đồng ý.
 
Cô kể với anh rằng khi đó cô đã rất hận anh nhưng bây giờ thì cô đã tha thứ cho anh rồi. Sau khi chia tay anh một năm cô đã có người yêu mới, hai người đã kết hôn và rất hạnh phúc. Cô cũng đã có 1 thiên thần xinh xắn, đáng yêu. Cuối cùng cô nói rằng cô biết anh vẫn độc thân từ hồi đó đến giờ. Cô không hiểu vì sao anh chưa yêu ai lại. Nếu vì cô thì cô đã không còn giận anh nữa rồi. Cô nhắn anh hãy tìm cho mình một bến bờ hạnh phúc và hãy trân trọng những gì mình có.
 
Sau đó Mi xin phép phải đi trước vì đến giờ làm thủ tục lên máy bay. Tuấn nhìn theo bóng cô khuất dần. Màu áo xanh thân thương, vóc dáng quen thuộc anh đã nhớ về bấy lâu nay cuối cùng cũng biến mất. Có lẽ Mi nói đúng, đã đến lúc Tuấn để những chuyện quá khứ ngủ yên và bắt đầu khởi đầu mới. Mi đã tha thứ cho anh, còn bây giờ việc của anh là phải tha thứ cho chính mình. Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi. Tuấn biết.

tin cùng chuyên mục

Bình luận (0)

Bài viết chưa có bình luận nào.

  • Chia sẻ FB
  • Email
  • Góp ý & Báo lỗi
  • Bình luận 0
lên đầu trang