Nghe Tân Tổng thống Hàn Quốc kể về câu chuyện tình của chú chó hoang

Huy Hồ 12/05/17 07:00

Tân Tổng thống Hàn Quốc, ông Moon Jae-in được người dân ủng hộ không chỉ vì những chính sách đáng tin cậy mà còn là tình cảm cũng như những câu chuyện xúc động của ông với loài chó, loài động vật thường bị đối xử tệ ở đất nước này.

Sau khi bà Park Geun-hye bị phế truất, Moon Jae-in chính là người kế tiếp bước chân vào Nhà Xanh, trở thành Tổng thống thứ 12 của đất nước này. Trong thời điểm này, nếu tân Tổng thống Pháp Macron nổi tiếng với mối tình cách biệt về tuổi tác với vợ thì người lãnh đạo mới của Hàn Quốc này được yêu mến bởi tình cảm ông dành cho loài chó.

Khi còn tranh cử Tổng thống vào năm 2012, ông Moon Jae-in đã khiến nhiều người bất ngờ với chính sách đặc biệt nhắm vào các điều luật bảo vệ động vật. Kể từ đó, mỗi khi nhắc đến ông, người ta thường nghĩ đến một chính trị gia yêu động vật.

Đặc biệt, tháng 12/2015, Tổng thống Moon đã đăng tải một câu chuyện ngắn về chú chó nhà ông nuôi là Maru và chó hoang Jisoon lên trang Facebook cá nhân. Câu chuyện đã thu hút cộng đồng mạng Hàn Quốc và khiến mọi người rõ hơn về mối quan hệ gần gũi giữa ông và loài chó.

Tháng 7 vừa qua, tôi vừa đăng lên Twitter rằng chó nhà mình đã hạ sinh những chú chó con kháu khỉnh. Chó mẹ, Jisoon chính là nhân vật chính của câu chuyện này.

Ấn tượng đầu tiên của tôi với Jisoon, trông nó giống một chú chó lai với loài Jindo lông nâu. Là chó hoang, Jisoon cũng rất sợ người, chỉ cần nhìn thấy từ xa là nó bỏ chạy ngay. Tôi thường trông thấy nó khi đi dạo ở ngọn núi sau làng. Mọi người thường gọi Jisoon là chó sói.

Không nhớ rõ là từ lúc nào, tôi đã thấy Jisoon lảng vảng trong sân nhà mình. Rõ ràng là nó đến thăm chú chó Maru nhà tôi nuôi. Tuy nhiên cứ thấy người thì nó lại bỏ chạy như mọi lần. Sau khi đi dọc khắp sân, tôi phát hiện ra một lỗ bên dưới hàng rào, chắc chắn là do con chó hoang đó đào.

Sợ nó tiếp tục gây rối cho gia đình, tôi đã lấp lỗ đó lại. Thế nhưng vô ích, năm lần bảy lượt nó vẫn đào những lỗ khác và chui vào chơi đùa với Maru, ngày một thân hơn.

Thế rồi cho đến một ngày, khi tôi dẫn Maru đi dạo trên núi, Maru đã phát hiện ra một cái chòi xập xệ, được xây dang dở và liên tục sủa về phía đó. Đây không phải lần đầu tiên tôi thấy thứ này, tuy nhiên chưa bao giờ đặc biệt chú ý đến nó.

Khi lại gần, các bạn biết tôi thấy gì chứ? Một bầy khoảng 6-7 chú chó con chưa đầy 1 tháng tuổi. Tôi đã nán lại đó thêm một chút nữa nhưng vẫn chẳng thấy chó mẹ đâu. Tôi bắt đầu lo lắng cho bầy chó con. Nếu phải sống ở môi trường này, sau khi cai sữa, không thể nào chó mẹ có thể lo được thức ăn cho chúng. Chưa kể lũ chó con dễ dàng trở thành mục tiêu cho lũ chồn ở đây.

Sau khi thảo luận với con gái, tôi đã quyết định đem chúng về nuôi, sau khi cai sữa sẽ gửi cho hàng xóm trong làng. Tôi để ý sau khi đem lũ chó về, Jisoon đến "thăm" nhà chúng tôi ngày càng thường xuyên hơn.

Thậm chí nó còn chăm sóc cho lũ chó con. Vậy là tôi đã đoán đúng, rõ ràng Jisoon chính là mẹ của chúng. Nó đã nuôi bọn chó con một mình trong cái chòi rách nát đó, thật sự đáng khâm phục. Tôi tự hỏi, chó bố đã ở đâu mà để mẹ con chúng khổ sở như vầy.

Đến khi bọn chó con lớn lên, tôi đã vô cùng bất ngờ khi trông thấy chúng. Lũ chó con chỉ có hai màu nâu hoặc trắng. Và bọn chó màu trắng trông không khác gì con Maru nhà tôi, cùng là giống Poongsan. Không còn nghi ngờ gì nữa, mặc dù không biết chính xác thời điểm, nhưng Maru chắc chắn là bố bọn chúng.

Tôi nhận ra, gia đình chúng tôi có trách nhiệm phải nuôi bầy chó con. May mắn là lúc đó chúng tôi đã hành động đúng, nếu không sẽ phải hối hận.

Sau khi bọn chó con được cho đi hết, Jisoon đến nhà tôi còn thường xuyên hơn lúc trước, lúc nào cũng quấn quít bên Maru. Chắc chắn nó yêu Maru rất nhiều. Thế nhưng, nó vẫn sợ người. Mỗi lần thấy người, nó lại bỏ chạy, nhưng giờ đây là nấp sau lưng Maru. Jisoon luôn tin tưởng Maru.

Mỗi khi tôi dẫn Maru đi dạo, Jisoon vẫn thường lẽo đẽo theo sau ở một khoảng cách vừa đủ. Tôi vẫn thường cố tình rải thức ăn cho chó nhiều hơn ở khắp sân để Jisoon có thể ăn mà không lại gần con người.

Thế nhưng, nó vẫn giữ thói quen hoang dã khi săn các loài vật như chồn, thỏ, nai con... Đặc biệt, lần nào nó cũng đem một phần đến cho Maru. Dần dần, câu chuyện của Maru và Jisoon được nhiều người trong làng biết đến. Họ không còn xua đuổi nó như trước đây.

Đó chính là lý do tôi đặt tên Jisoon cho nó. Trong tiếng Hàn, Jisoon chính là "sự tự nhiên thuần khiết", giống như tình yêu mà nó dành cho Maru nhà tôi.

Và rồi, quá "tự nhiên" đó đã trở thành vấn đề.

Jisoon thường xuyên tấn công những con chó cái trong làng. Đôi khi nghiêm trọng đến nỗi chúng suýt mất mạng. Mặc dù vậy, nó không bao giờ để ý gì đến bọn chó đực. Mọi người cho rằng Jisoon đang ghen và chỉ muốn giữ Maru cho riêng mình.

Chính vì thế, chúng tôi buộc phải gọi 119 để bắt Jisoon và tìm cho nó một môi trường mới. Thế nhưng, trại nuôi chó cho biết họ buộc phải giết nó vì không thể tìm được nơi phù hợp. Sau khi bàn bạc, chúng tôi quyết định không để Jisoon phải chết.

Cả nhà đã đưa Jisoon về và quyết tâm thuần hóa nó. Tuy nhiên điều đó không hề dễ dàng. Việc bắt được nó là bất khả thi. Dù nhiều người dồn vào góc hay dùng thuốc an thần, Jisoon vẫn lanh lẹ và vùng vẫy rất mạnh để thoát ra, trở về cuộc sống hoang dã của nó.

Chúng tôi gần như đã bỏ cuộc thì Jisoon lại bị bắt theo một cách không ai tưởng tượng ra được. Đến một ngày, khi về nhà, tôi thấy Jisoon ngoan ngoãn nằm trong chuồng của Maru với chiếc bụng bầu. Giỏi lắm Maru!

Jisoon lại tiếp tục hạ sinh một bầy 7 chú chó khác. Và lần này, lại tiếp tục có điều bất ngờ xảy ra. Trong số 7 chú chó con, có một con đặc biệt với màu lông đen và thuộc giống Jindo "4 mắt". Loài chó Jindo này có 2 vết bớt trên mắt khiến nhiều người gọi chúng với cái tên "4 mắt".

Và các bạn biết gì không? Cả làng này chỉ duy nhất có một chú chó Jindo "4 mắt", và đó chính là Kam, người bạn thân của Maru cũng sống trong nhà chúng tôi. Sau tất cả, Jisoon chính là cô con gái thất lạc của Kam. Và cuối cùng, con bé đã tìm được đường về nhà.

Câu chuyện này có thể không quá đặc biệt với các bạn nhưng với tôi, nó càng khiến tôi tin hơn vào định mệnh và số phận. Quan trọng nhất, không có một sinh mạng nào là vô giá trị. Kể cả loài chó cũng có cuộc sống riêng và đôi khi phải chiến đấu can trường để tìm lại nó.

Tình yêu dành cho chó của ông Moon Jae-in phần nào đã được thể hiện qua câu chuyện trên. Không chỉ vậy, ông cũng rất yêu thực vật và có kiến thức khá chuyên sâu về các loài hoa. Chưa rõ khả năng như thế nào nhưng về mặt tình cảm, hiển nhiên Tổng thống Moon đã chiếm được trái tim người dân Hàn Quốc.

tin cùng chuyên mục

Bình luận (0)

Bài viết chưa có bình luận nào.

  • Chia sẻ FB
  • Email
  • Góp ý & Báo lỗi
  • Bình luận 0
lên đầu trang