Người cha nuôi 2 con bệnh teo não: 'Gia tài lớn nhất của tôi là hai đứa con'

Thương Đặng 12/05/17 10:29

Anh Nghị, người đàn ông đã khiến cả phim trường "Hát mãi ước mơ" bật khóc vì câu chuyện của mình chia sẻ, nỗi đau lớn nhất của anh là con mình mà người ta vẫn nghi ngờ là không phải.

Câu chuyện anh Đặng Hữu Nghị - người cha một mình nuôi nấng hai con mắc bệnh teo não trong chương trình Hát mãi ước mơ đã lấy đi nhiều giọt nước mắt của khán giả, khiến các bậc làm cha, làm mẹ giật mình nhìn lại... trên đời này vẫn còn tình phụ tử thiêng đến như thế sao?

"Đau lòng nhất là vợ cho con lên xe ôm chở trả lại cho nhà…"

Anh Nghị quê tận Nam Đông, Thừa Thiên – Huế, một vùng đất chịu ảnh hưởng nặng nề bởi chất độc màu da cam. Số phận trớ trêu, hai đứa con anh lần lượt ra đời mang trong mình khuyết tật không thể chữa khỏi khiến cả gia đình anh suy sụp. Sau 6,7 năm vất vả với 2 đứa con chẳng lành lặn, mặc cho anh van nài đến đâu, người vợ vẫn lạnh lùng dứt tình dứt nghĩa ra đi. Ban đầu, vợ anh nhận nuôi đứa nhỏ nhưng chỉ sau một năm, vì không thể chịu được, người phụ nữ ấy đã quyết định rời xa “giọt máu” của mình, cho xe ôm trả đứa út về nội khiến anh bàng hoàng.

Gương mặt chất chứa nhiều nỗi niềm khó tả, anh Nghị cho biết câu chuyện chỉ có người trong cuộc là hiểu rõ, kể ra cũng không ai tin, người ta chỉ nghĩ anh kể xấu vợ. Ngay cả hàng xóm xung quanh cũng không hiểu tại sao anh sống một mình. Họ cười khẩy nói: “Hai đứa con đã như vậy thì làm sao vợ ly dị được!”.

Khi hỏi anh có từng nghĩ sẽ đi thêm bước nữa để tìm ai đó san sẻ gánh nặng nuôi con, người cha khắc khổ chỉ cười nhẹ và cho biết chính người mẹ mang nặng đẻ đau còn không chịu cực nổi, huống chi là người khác, rằng người ta thà sống độc thân chứ không muốn “mang gông vào cổ”.

Người ta thường nói, chỉ có cha bỏ con chứ mẹ tuyệt đối không bao giờ. Tréo ngoe thay, anh Nghị lại chính là người ở lại.

Từng muốn gửi con vào trung tâm trẻ em khuyết tật nhưng không đành rồi lại thôi…

Anh từng tìm hiểu về việc gửi con vào các trung tâm chăm sóc trẻ em khuyết tật nhưng tưởng tượng cảnh con bị đòn roi, anh đau xót không đành mà cứ vậy để ở nhà chăm sóc. Khoảnh khắc đó dừng lại, hai hàng nước mắt anh tuôn rơi, nghẹn ngào cho biết nếu bỏ mặc hai bé trong vòng 5 đến 10 phút thì không biết chúng sẽ sống chết ra sao…

Gần hai năm nay anh Nghị chuyển sang bán kẹo, mỗi ngày kiếm được hai, ba trăm ngàn. Ngặt nỗi, anh không thể đi bán mỗi ngày vì sức hai bé không cho phép, trúng nắng sẽ lập tức bị bệnh nên mấy cha con chỉ có thể đi bán được vào buổi tối. Thấy con yếu, anh cũng muốn để hai bé ở nhà nhưng kiếm đâu ra người trông nom. Hơn nữa, con vắng cha lại nổi giận, quậy phá không ai giữ nổi, buộc anh phải đưa con đi bán chung.

Ước mơ giản dị của anh chỉ là chiều chiều được chở con đi dạo cho tâm trạng con vui vẻ, đỡ bức bối giữa bốn bức tường. Quả thật, lắm lúc cuộc trò chuyện bị gián đoạn bởi bé lớn bất ngờ lao đến đánh cha rất đau nhưng anh Nghị chỉ nhỏ nhẹ khuyên: “Con đừng đánh cha đau, con chỉ thương cha thôi nha” khiến ai trông thấy cũng phải chạnh lòng.

"Kết liễu đời mình là chuyện quá dễ dàng… nhưng bỏ lại hai con nhỏ ai nuôi?"

Rất nhiều người hiểu lầm đây không phải là con ruột của anh. Họ nghĩ anh bắt cóc hay thuê mướn hai đứa nhỏ từ đâu đó và thường xuyên tìm anh đánh đập. Có những câu nói tưởng chừng rất nhẹ nhưng xoáy sâu vào trái tim của người cha bất hạnh: “Ông tuyển mấy đứa này ở đâu ra hay vậy?” hoặc “Cho tui thuê lại hai đứa này được không?” dần dà đó là những chuyện bình thường đối với anh, khi ngày nào anh cũng phải nghe những câu nói oán trách đó ra rả bên tai. Cũng vì vậy mà việc anh bị công an bắt cũng như cơm bữa...

Những lúc như vậy, anh cũng hiểu và không trách ai và đều xuất trình giấy tờ đầy đủ cho chức trách. Tuy nhiên đau lòng hơn là khi có nhiều người đứng gần nghe hát khi anh bán kẹo, cố tình ngắt nhéo hai bé đến mức bầm đen hoặc thậm chí bẻ tay để thử xem hai bé có biết la khóc như người thật hay chỉ là… người giả.

Như hồi Tết có đám thanh niên truy lùng và đánh anh nhiều lần trong ngày. Khi anh đang cầm micro đứng hát, bọn chúng lao đến nện một cú khiến mặt anh sưng gần nửa tháng. Đã có lúc anh nghĩ quẩn tìm đến cái chết nhưng rồi nghĩ: “Mình phải sống vì con, cha mẹ sinh ra mình mình cũng chưa đền đáp được gì, vì một người đàn bà mà chết đi thì ai đau khổ đây”. Anh quyết vươn lên bỏ qua hết miệng đời và quyết định sống vì con.

“Kết liễu đời mình là chuyện quá dễ dàng, anh chỉ sợ khi nào ra đường, người ta đánh mình đau quá, mình phản kháng lại, lỡ tay đánh người ta chết, đi tù rồi ai nuôi con?”. Hai hàng nước mắt lại lưng tròng, anh Nghị cho biết thành phần say xỉn đánh anh là nhiều nhất. Họ thường cầm ly, chai lọ "phang" anh bể đầu chảy máu.

Đàn ông khóc, khóc cho nỗi nhọc nhằn của đời…. nhưng vẫn lạc quan sống

Trong cuộc trò chuyện với anh Nghị, không ít lần anh bật khóc nức nở như một đứa trẻ, rũ bỏ hết lớp vỏ nghị lực thường thấy. Có lẽ đúng như lời Trấn Thành đã thốt lên trong chương trình: “Đã lâu anh Nghị không cảm nhận được tình thương và san sẻ giữa người với người”.

Câu chuyện của anh Nghị như hồi chuông thức tỉnh cho những bậc làm cha làm mẹ giữa xã hội thời hiện đại. Với tình thương con vô bờ bến và tinh thần không đầu hàng trước số phận của anh, chắc hẳn sẽ khiến trái tim của hàng triệu khán giả một lần nữa thổn thức với nhiều nỗi niềm trăn trở.

Video đang được xem nhiều

tin cùng chuyên mục

Bình luận (0)

Bài viết chưa có bình luận nào.

  • Chia sẻ FB
  • Email
  • Góp ý & Báo lỗi
  • Bình luận 0
lên đầu trang